Tiếng Chuông “Alo Vay Gấp” Và Gánh Nặng Số Phận
Thành phố về đêm, đèn vàng vọt hắt qua khung cửa sổ tầng ba của căn hộ tập thể cũ kỹ. Hùng ngồi co ro trên chiếc ghế mòn, điện thoại di động trong tay, màn hình phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo. Ngoài kia, tiếng còi xe cấp cứu xé toạc màn đêm, như một lời nhắc nhở phũ phàng về cuộc chiến anh đang gồng mình gánh vác. Con gái anh, bé Mai, nằm trong viện, mỗi hơi thở là một nhát dao cứa vào lòng người cha khốn khổ. Cần tiền, gấp lắm rồi, cho ca phẫu thuật mà các bác sĩ nói là “quyết định”.
Hùng đã gõ cửa mọi cánh cửa có thể. Ngân hàng lắc đầu vì hồ sơ không đủ điều kiện. Bạn bè thân thích cũng chẳng ai khá giả hơn anh là bao. Anh đã bán đi chiếc xe máy cà tàng, cầm cố cả chiếc đồng hồ kỷ vật của cha. Tiền vẫn thiếu, một con số ám ảnh treo lơ lửng trên đầu anh như lưỡi hái tử thần. Mắt anh quầng thâm, râu ria lởm chởm, dáng người gầy gò đổ sụp dưới sức ép của tuyệt vọng.
Rồi một ngày, trong lúc lướt vội trên mạng xã hội, một quảng cáo nhỏ bé, gần như vô hình, đập vào mắt anh: “Tổng hợp 789 Alo Vay Gấp – Giải ngân siêu tốc, chỉ cần CMND!”. Ban đầu, anh gạt đi. Những thứ “siêu tốc” thường đi kèm với cái giá cắt cổ. Nhưng khi mọi lối thoát đều đóng sập, cái biển hiệu nhỏ ấy bỗng trở thành tia sáng duy nhất trong bóng tối. Anh đã nghe loáng thoáng về những dịch vụ này, những “phao cứu sinh” cuối cùng cho người cùng đường. Người ta bảo nó như con dao hai lưỡi, cứu người nhưng cũng có thể cắt nát cuộc đời. Giờ đây, anh chẳng còn lựa chọn nào khác.
Hùng hít một hơi thật sâu, ngón tay run rẩy chạm vào nút gọi. Tiếng “alo” vang lên từ đầu dây bên kia, khô khan nhưng đầy tự tin. Một giọng nữ trẻ, dứt khoát, hỏi về nhu cầu của anh. Hùng trình bày hoàn cảnh của mình, giọng nói lạc đi vì sự cấp bách. Không một lời hỏi thăm, không một chút cảm thông. Chỉ là những câu hỏi chuyên nghiệp, xoáy sâu vào thông tin cá nhân, số tiền cần, thời hạn vay. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng đến ngỡ ngàng. Anh gửi ảnh giấy tờ qua Zalo, điền vài thông tin cơ bản. Chưa đầy một giờ sau, một tin nhắn thông báo tiền đã được chuyển vào tài khoản của anh.
Đó là một số tiền không nhỏ, đúng bằng số còn thiếu cho ca phẫu thuật của Mai. Nhìn dãy số trong tài khoản, Hùng thở phào nhẹ nhõm, như người sắp chết đuối vừa nắm được cọng rơm. Anh vội vàng đến bệnh viện, đưa tiền cho cô y tá. Khoảnh khắc nhìn thấy con gái được đẩy vào phòng mổ, trái tim anh như thắt lại. Nhưng ít nhất, hy vọng đã được thắp lên.
Đêm đó, Hùng không ngủ. Anh nằm thao thức, đầu óc quay cuồng. Cái phao cứu sinh đã đến kịp thời, nhưng đi kèm với nó là những điều khoản mà anh chỉ kịp lướt qua. Lãi suất, phí dịch vụ, phí phạt chậm trả. . . Những con số nhảy múa trong đầu, tạo thành một ma trận phức tạp. “Alo vay gấp” – cái tên tưởng chừng thân thiện giờ đây lại mang một âm hưởng ghê rợn, như tiếng gọi từ một vực thẳm.
Một tuần sau, bé Mai tỉnh lại, đôi mắt trong veo nhìn anh. Hùng nở nụ cười gượng gạo, nỗi lo về khoản nợ khổng lồ lại ập đến. Anh nhận được cuộc gọi đầu tiên từ “Tổng hợp 789”. Giọng nói không còn “chuyên nghiệp” như trước nữa, mà sắc lạnh và đầy uy quyền. Họ nhắc nhở về kỳ hạn, về những khoản phí nếu anh không trả đúng hẹn. Mỗi cuộc gọi như một nhát roi quất vào tâm trí anh. Hùng lao vào làm việc, làm thêm đủ mọi nghề, cố gắng kiếm từng đồng một.
Những con số trên màn hình điện thoại cứ thế nhân lên, như một loài virus ăn mòn dần sức lực và tinh thần anh. Anh bán đi những món đồ có giá trị cuối cùng. Anh ăn uống kham khổ, dành dụm từng xu. Nhưng khoản nợ, dường như, có chân. Nó chạy nhanh hơn tốc độ làm việc của anh. Những tin nhắn nhắc nhở xuất hiện dày đặc hơn, không chỉ cho anh mà còn cho cả những người trong danh bạ mà anh đã sơ suất cho phép truy cập. Sức ép từ công việc, từ chủ nợ, từ ánh mắt dè bỉu của những người xung quanh khiến anh gần như gục ngã.
Hùng nhìn ra cửa sổ. Thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng đối với anh, nó chỉ là một nhà tù khổng lồ. Anh đã cứu được con gái mình, nhưng liệu anh có thoát khỏi cái bẫy “789” này không? Tiếng chuông điện thoại lại reo, một số lạ. Anh biết đó là ai. Tiếng “alo” quen thuộc, nhưng lần này, nó không còn là tia hy vọng nữa, mà là một lời tuyên án.