Tiếng Chuông Cứu Rỗi Từ “789 Alo Không Chờ Lâu Rút Thẳng”
Thành phố về đêm, những ánh đèn neon nhấp nháy như cố gắng phơi bày sự trần trụi của những giấc mơ đang tan vỡ. Linh đứng tựa vào lan can ban công, gió lùa qua mái tóc rối bời, mang theo mùi ẩm mốc của mưa phùn và chút hương hoa sữa muộn. Trong túi quần nhàu nát là tờ giấy xét nghiệm, với dòng chữ đỏ rực như vết dao cứa vào tim: “khối u ác tính”. Mẹ anh, người phụ nữ tần tảo cả đời, đang nằm trên giường bệnh, từng hơi thở yếu ớt như sắp tắt. Chi phí phẫu thuật là một con số khổng lồ, một gánh nặng mà đôi vai gầy của Linh chưa bao giờ hình dung nổi.
Đã mấy ngày nay, Linh chạy vạy khắp nơi, từ ngân hàng đến những người quen biết. Ngân hàng lắc đầu vì anh không đủ tài sản thế chấp. Bạn bè thân thiết cũng chỉ có thể giúp đỡ một phần nhỏ giọt, như những giọt nước giữa sa mạc khô cằn. Mỗi cánh cửa đóng lại là một nhát cứa vào hy vọng. Tuyệt vọng dần bủa vây, khiến anh cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy. Giữa lúc ấy, một câu nói bỗng vang vọng trong tâm trí anh, câu nói mà anh từng nghe loáng thoáng từ một tay chơi nào đó ở quán bi-a ven đường, một câu nói bị anh gạt bỏ như những lời lẽ vô thưởng vô phạt của dân ‘giang hồ’:
789 alo không chờ lâu rút thẳng.“
Linh khẽ nhíu mày. 789? Một dãy số vô nghĩa, hay một mật mã nào đó? ”Alo“ thì quá rõ, là một cuộc gọi. ”Không chờ lâu, rút thẳng“ lại càng nhấn mạnh sự khẩn trương, tức thì. Trong hoàn cảnh cùng quẫn này, bất cứ tia hy vọng nào, dù mong manh đến mấy, cũng đều trở nên sáng chói. Anh lục lọi danh bạ, tìm số của Tùng ”Đen“, gã bạn cũ hay la cà ở những chốn ăn chơi, người mà anh tin rằng có thể biết về những ”ngóc ngách“ mà người bình thường không chạm tới. Đầu dây bên kia, giọng Tùng ngái ngủ, ồm ồm. Linh trình bày ngắn gọn hoàn cảnh, không giấu giếm sự tuyệt vọng. Tùng im lặng một lúc lâu, rồi chỉ thốt ra ba từ, gần như là một tiếng thở dài:
“789. Đừng chần chừ.
Tùng không nói gì thêm về số điện thoại, không một lời giải thích. Chỉ đơn giản là một sự khẳng định ngầm về cái ”789“ kia. Như một kẻ mò mẫm trong đêm tối bỗng tìm thấy một đốm lửa nhỏ, Linh bấm những con số không chút do dự. Tiếng chuông điện thoại vang lên khô khan, nhát gừng. Mỗi tiếng ”réo“ như một nhịp đập của trái tim đang nhảy loạn xạ trong lồng ngực. Linh nín thở, lắng nghe. Và rồi, một giọng nói trầm, đều đều cất lên, không chút cảm xúc, nhưng lại mang một sự chắc chắn đến lạ lùng:
Alo. Anh cần gì?”
Linh vội vàng giải thích, giọng anh run run. Anh không nói rõ chi tiết ”khối u ác tính“ hay ”mẹ“, chỉ nói anh cần một khoản tiền lớn, rất gấp, trong vòng vài giờ tới. Đầu dây bên kia vẫn không một tiếng động. Anh nhận thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường. Rồi giọng nói đó vang lên, vẫn trầm và đều đều:
“Anh muốn 'rút thẳng' bao nhiêu?
Năm trăm triệu!” Linh buột miệng, con số anh đã tính toán kỹ lưỡng cho ca phẫu thuật và hậu phẫu. Anh gần như tuyệt vọng chờ đợi một tiếng cười khẩy, một lời từ chối. Nhưng không, đáp lại chỉ là sự im lặng. Rồi một tin nhắn đến. Là một địa chỉ, cùng với một mật mã giao dịch và giờ hẹn: ”Một giờ sáng. Phố cũ, quán cà phê không tên. Mật mã: Vàng ba lá.
Thời gian như ngừng lại. Linh vội vã khoác chiếc áo khoác mỏng, lao ra khỏi nhà, mặc kệ những giọt mưa bụi lất phất. Con phố cũ, nơi những ngôi nhà mái ngói rêu phong kề vai nhau, tĩnh mịch như tờ. Quán cà phê không tên nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, chỉ le lói ánh đèn vàng vọt từ bên trong. Bước vào, mùi cà phê rang xay thoang thoảng xen lẫn mùi gỗ mục. Một người đàn ông trung niên, mặc áo sơ mi tối màu, ngồi ở góc quán, đang nhâm nhi tách trà. Không một cử chỉ đặc biệt, không một ánh mắt soi xét. Linh tiến lại gần, giọng thì thầm:
Vàng ba lá.”
Người đàn ông ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua Linh. Rồi ông gật nhẹ. Không một lời nói, không một câu hỏi. Ông đẩy về phía Linh một chiếc phong bì dày cộm. Linh run rẩy mở ra, bên trong là những cọc tiền polime mới tinh, xanh mướt. Đủ cả. Đúng số tiền anh cần. Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, giữa sự nhẹ nhõm và một nỗi lo lắng vô hình.
Người đàn ông nhìn Linh, rồi khẽ nói, giọng vẫn điềm tĩnh:
“Anh biết luật rồi chứ?
Linh gật đầu, dù thực sự anh không biết. Nhưng trong khoảnh khắc đó, anh hiểu rằng, cái “không chờ lâu, rút thẳng” này không phải là một món quà. Nó là một giao kèo, một con đường hai chiều, mà chiều ngược lại có thể ẩn chứa những điều anh chưa thể lường hết. Anh cầm chặt phong bì tiền, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh vội vã rời đi, để lại phía sau quán cà phê mờ ảo, mùi cà phê và ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông. Ngoài kia, đêm vẫn buông xuống, mưa vẫn rơi, nhưng trong lòng Linh, có một thứ gì đó vừa được cứu rỗi, và một thứ gì đó khác, vừa mới bắt đầu.